Mái Nhà Tình Bạn
<
Chào mừng các bạn đến forum ! hãy đăng nhập nếu bạn đã là thành viên của forum , nếu chưa có tài khoản hãy nhấn đăng kí ! chúc các bạn vui vẻ
Mái Nhà Tình Bạn

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn của A1 NCT 2006 - 2009
 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share|

Hạnh phúc đời thường

Xem chủ đề cũ hơn
Xem chủ đề mới hơn
Go down
Tác giảThông điệp
gianggiangonline
Thành Viên
Thành Viên
Bài Viết : 9
Thanks
Join date : 08/09/2010
Thanks
Status : ý chí vươn lên
Thanks
Bài gửiTiêu đề: Hạnh phúc đời thường Mon Apr 25, 2011 3:11 pm


9 năm tôi sống và lớn lên ở Đức, được tiếp xúc với đủ lớp người từ giàu
đến nghèo, trẻ đến già, Á, Âu, Phi, Mỹ... tôi chợt nhận ra rằng người
phương Tây sống rất có quy tắc: Công việc ra công việc, tình cảm ra tình
cảm và không có những mối quan hệ nhì nhằng, dây chuyền nối đuôi nhau
như ở Việt Nam.Tôi có thói quen quan sát các bạn trẻ, các cụ già khi họ
cùng nhau dạo phố hay đi mua sắm. Nhìn những đôi trẻ âu yếm, đặt tay vào
lòng bàn tay nhau hay đôi khi người đàn ông ôm ngang eo bạn gái mình,
thỉnh thoảng họ dừng lại và hôn nhau. Chao ôi, tôi thấy cả một bầu trời
hạnh phúc trong đôi mắt họ. Nhưng điều làm tôi trân trọng hơn cả, đó là
những bàn tay siết chặt, những cái nhìn ấm áp dành cho nhau của các cụ
già.
Đôi khi tôi tự hỏi, bí quyết nào giúp họ sống bên nhau mấy mươi
năm trời hạnh phúc mà vẫn giữ được cái vẻ yêu thương như thủa ban đầu?
Hẳn ấp ủ đằng sau những trái tim ấy phải là một tình yêu bao la lắm, độ
lượng và vì nhau lắm nên khi đã có cháu chắt rồi họ vẫn giữ được nét yêu
thương như thủa mười tám, đôi mươi.
Thông thường, không chỉ ở Việt
Nam mà ngay cả các nước tư bản, người ta dành cho nhau nhiều sự yêu
thương nhất là thời gian đang yêu. Khi có nhau rồi, tình yêu ấy tuy
không đổi thay nhưng sống với nhau 5 năm, 10 năm cứ thấy tình cảm bình
bình, cách biểu hiện tình yêu cũng nhạt dần, nhạt dần. Nhiều cặp vợ
chồng sống không còn vì tình mà là vì nghĩa, họ không muốn con cái chia
đàn sẻ nhánh.
Họ chấp nhận một cuộc đời như thế, hy sinh hạnh phúc
của mình cho các con. Đó cũng là cái được đề cao của người phụ nữ Việt
Nam truyền thống. Tôi nhấn mạnh chữ "truyền thống" để phân biệt với
những người phụ nữ Việt Nam hiện đại. Ngày nay vai trò của phụ nữ không
còn bị "lép vế" như xưa nữa, họ được đi học, được đào tạo, đi nhiều và
tích lũy nhiều nên hầu hết phụ nữ thành đạt khi cảm thấy không hạnh phúc
trong hôn nhân, họ sẽ tự giải thoát cho mình.
[You must be registered and logged in to see this image.]

Sống
ở phương Tây nhiều năm nhưng thực sự bản thân tôi đôi lúc vẫn ngỡ ngàng
khi bắt gặp những cụ già âu yếm nhau, họ nắm tay, nhìn sâu vào mắt nhau
thật tình cảm. Tôi tự hỏi lòng nếu như trên đời này cặp tình nhân nào
yêu nhau, kết hôn cho đến tuổi xế tàn mà vẫn giữ được cái nét yêu thương
như thủa ban đầu thì có lẽ thế giới này sẽ hạnh phúc biết bao. Chỉ là
một cái nắm tay thôi mà sao tôi thấy trong đó cả một bầu trời yêu
thương. Tôi hiểu rằng cái nắm tay ấy không phải là cái nắm tay hờ.
Người
Đức vốn dĩ rất sòng phẳng trong chuyện tình cảm, yêu là yêu, không yêu
nữa thì cũng không ràng buộc nhau. Bởi thế nên tôi tin cái nắm tay kia
là món ăn tinh thần hàng ngày không thể thiếu và không bao giờ là nhàm
chán đối với những người yêu nhau bằng tình yêu chân chính.
Tôi nhận
ra một sự khác biệt lớn giữa lớp trẻ phương Tây với giới trẻ Việt Nam đó
là khi họ bước vào tuổi dậy thì và bắt đầu biết yêu thương, nhớ nhung.
Tôi chưa từng gặp gia đình nào cấm đoán các con "không được yêu" ngay cả
khi chúng còn đang ngồi trên ghế nhà trường, có lẽ bởi người phương Tây
hiểu "trái cấm bao giờ cũng là trái ngọt" nên họ chẳng đặt con mình vào
thế bị động, càng không bao giờ để con họ phải đứng giữa "bên tình bên
hiếu".
Trong bất cứ chuyện gì, dù công việc hay tình yêu, cha mẹ chỉ
có quyền góp ý nhưng không có quyền quyết định. Bất cứ người làm cha
làm mẹ nào cũng dành cho con một niềm tin yêu tuyệt đối, họ cũng đau
lòng khi thấy con mình vấp ngã nhưng họ hiểu rằng con người ta chỉ hoàn
thiện khi biết đứng dậy sau những lần vấp ngã. Cứ bảo tại sao ở phương
Tây lớp người trẻ trưởng thành sớm, cũng dễ hiểu thôi bởi khi họ 18 tuổi
thì cha mẹ hết trách nhiệm, họ sẵn sàng đẩy con họ ra đường phố để tự
lực cánh sinh. Ở châu Âu, vào đại học không phải là con đường duy nhất
để dẫn đến thành công. Nhiều quan chức cấp cao, các nhà lãnh đạo của Đức
cũng leo từ các chức vụ nhỏ nhất mà vươn lên.
Tôi đã có nhiều phút
thẫn thờ khi nghĩ về tình yêu, tôi không cho rằng mình sống quá "Tây",
nhưng tôi biết tình yêu tôi dành cho người đàn ông của mình sau này ít
nhiều cũng sẽ bị "Tây hóa". Đã nhiều người hỏi: "Bạn nghĩ điều đó tốt
hay xấu?" và tôi đã lúng túng trả lời rằng: "Tôi không quy nó là tốt hay
xấu bởi cái đó tùy vào cảm nhận của từng người. Một người đàn ông hiện
đại chắc chắn sẽ hiểu và chia sẻ cho tôi được điều đó".
Mẹ không muốn
tôi yêu một người đàn ông ngoại quốc bởi nhiều lý do, tôi cũng chưa
nhận lời yêu bất cứ người đàn ông ngoại quốc nào (cho đến lúc này) không
phải vì mẹ, dù nhiều người nói với bản tính và con người tôi, yêu và
lấy một người đàn ông ngoại quốc sẽ rất hạnh phúc. Nhưng tôi chưa thử
bởi tình yêu đến với tôi chưa bao giờ là một trò đùa.
Tôi thích sự
thẳng thắn trong tình yêu của người phương Tây, dám làm và dám chịu. Còn
yêu là còn đấu tranh nhưng khi không còn yêu nữa, họ sẽ không ràng buộc
nhau. Khác với ở Việt Nam vẫn còn cái kiểu nửa vời, vu vơ và lấp lửng,
cho người khác nuôi hy vọng để rồi họ phải tuyệt vọng. Tôi cho rằng việc
làm đó nhẫn tâm hơn nhiều so với việc từ chối tình cảm của người khác
một cách đàng hoàng.
Những người đàn ông đi qua cuộc đời tôi, dẫu
nhận hay không nhận được từ tôi một cái gật đầu, nhưng cho đến bây giờ
họ vẫn dành cho tôi những tình cảm chân thành và trân trọng với không
một lời trách móc. Đôi khi cuộc sống cho tôi những khoảng lặng, cho tôi
những phút giây nhớ về xa xưa ấy nhưng tôi hiểu rằng chia tay là chia
tay, khi cả hai đã không còn dành cho nhau một niềm tin tuyệt đối thì
cũng đừng ràng buộc nhau bởi bất cứ điều gì.
Với tôi, một tình bạn
chân thành sau tình yêu chỉ có thể tồn tại khi cả hai đều chấp nhận rằng
tình yêu đó đã qua và cả hai đều thực sự muốn giữ lại một cái khác qúy
báu hơn cái tình yêu vừa mất đi đó. Nếu một trong hai người không làm
được điều đó thì sẽ chẳng bao giờ có thể tồn tại một tình bạn. Có lẽ đó
là điều tôi học được của người phương Tây: kiên nghị, dứt khoát và sòng
phẳng.

[You must be registered and logged in to see this link.] |
[You must be registered and logged in to see this link.]
[You must be registered and logged in to see this link.]











Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Hạnh phúc đời thường

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Mái Nhà Tình Bạn  :: Mục Linh Tinh-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog